Dù Cho Phú Quý Vinh Quang Vinh Quang Không Bằng Có Mẹ

     

Mỗi lúc kỳ nghỉ dịp đến, bọn họ lại "đau đầu" vì đi đâu, ăn uống gì, đi cùng với ai... Làm cho kỳ nghỉ ngơi thêm ý nghĩa. Có bao giờ ai nghĩ, mẹ đang chờ bọn họ trở về?


Khát khao tuổi trẻ đôi khi khiến ta quên gia đình...

Bạn đang xem: Dù cho phú quý vinh quang vinh quang không bằng có mẹ

Đi tới bất cứ nơi đâu, làm bất kể điều gì bản thân muốn, tuổi trẻ lâu năm rộng, mỗi bọn họ đều mong ước ôm trọn nhân gian, theo xua đuổi hoài bão, đi tới hồ hết vùng đất mới, thăm thú những người bạn mới… Ấy nhưng, năm tháng của chị em ngày càng ngắn lại, quan trọng theo con suốt miền ngang dọc.

Khi bé đủ lớn, dang song cánh bay đi, chị em trở thành dòng bóng, vui sau niềm vui của con, bi thiết trước nỗi bi thương của con. Tuổi trẻ, nhỏ học hành vui chơi bên bọn chúng bạn, phệ lên con đi làm việc rồi ngổn ngang cùng công việc, đồng nghiệp, phần đa chuyến công tác làm việc gần xa. Những tối muộn về bên nhà, bé bước lên phòng, cửa nhà đóng sập, mâm cơm trắng cùng mẹ... Lạnh ngắt, đìu hiu. Rồi nhỏ có bạn thương, có mái ấm gia đình riêng. Cuộc sống thường ngày của con ngoài ra xoay theo một trục khác, sinh sống đó không tồn tại bóng dáng mẹ.

Bên mâm cơm để nguội ngắt mẹ vẫn kiên trì chờ nhỏ về (Ảnh minh họa)

Cuộc sinh sống rồi sẽ cuốn bé đi theo hồ hết guồng tảo của cơm, áo, gạo, tiền. Đôi khi con sẽ quên mất mẹ đang mòn mỏi, vẫn nhớ, vẫn chờ con trở về.

Xem thêm: Cách Tìm Tọa Độ Hình Chiếu Vuông Góc Của Điểm Trên Trục Ox, Tìm Tọa Độ Hình Chiếu Vuông Góc H Của Điểm M (1

Mẹ bị bé bỏ quên trong planer của cuộc đời mình, một chiến lược mau chóng lập nghiệp nơi thành phố, xây căn nhà, lập gia đình, sinh con, phần lớn kỳ nghỉ ngơi dịp lễ con dành trọn cho những chuyến du ngoạn đây đó, rất nhiều chốn xa xỉ, đông nghịt fan và rộn rã, muôn màu...

Mẹ ở chỗ nào trong cuộc sống con? chị em không nằm giữa những chuyến du lịch của con bởi khi nhỏ lớn, những chuyến đi ấy sẽ vui rộng khi đi cùng chúng ta bè, cùng bạn yêu, cùng đồng nghiệp…

Mẹ ở đâu trong cuộc đời con? Mẹ chưa phải là fan con chia sẻ buồn vui vị con còn có những người các bạn bè, những người anh em, có tình nhân và rộng cả, con đã có mái ấm gia đình riêng của mình…

Đời này ta còn được gặp mẹ từng nào lần nữa!

Đời này, ta còn gặp gỡ mẹ được bao những lần?


Có người đi làm xa hàng năm chỉ về thăm bố mẹ được một lần. Nếu cha mẹ còn sinh sống được 20 năm nữa thì bọn họ cũng chỉ được gặp gỡ 20 lần. Tuy vậy với nhiều người, phụ huynh có thể chỉ còn sống bên trên đời này khoảng chừng 10 năm nữa thôi. Vậy là chỉ còn 10 lần chạm chán mặt cha mẹ. Khoảng tầm thời gian phụ huynh còn trên đời này của mỗi người hoàn toàn có thể ngắn rộng nữa. Nghĩ cho đây, chắc nhiều người trong chúng ta không còn dám suy nghĩ tiếp!

Vậy nhưng, số đông lần chạm chán gỡ ấy, ta dành riêng cho cha mẹ được bao nhiêu thời gian? hay ta còn bận vui thú “chén chú chén anh”, bạn bè lâu ngày gặp gỡ gỡ ta giành cho họ cả một ngày nhậu nhẹt. Hết đội này, hội nọ, ta chúc tụng say mê, tưng bừng, quên cả mục đích chuyến thăm ấy. Cầm cố rồi, khi tỉnh cơn say thì đang tới lúc nên trở về. Ta thì thầm với chị em được bao câu, hỏi thăm người mẹ được bao điều, dành riêng cho mẹ được bao nhiêu phút giây?

Tôi còn nhớ mãi, từng lần trở lại thăm mẹ thời gian nghỉ lễ, chuyến xe cả đêm 11 tiếng đồng hồ nhưng cứ thức giấc giấc thời điểm nào, tôi lại thấy lời nhắn của mẹ “Con tới đâu rồi! có mệt ko con!”. Tôi cứ thắc mắc vì sao bà bầu lại đề xuất nhắn các tới vậy. Sáng bước chân tới cổng nhà, tôi thấy bà mẹ đứng ngoài cửa mắt nheo nheo nhìn ra bé đường bé dại phía trước ngón chờ nhỏ từ bao giờ, thấy bố lúi quắp lau dọn chiếc bàn nhỏ để tôi đặt máy tính, sách vở; thấy lửa reo vui trong bếp sẵn món phở con gà tôi thường say đắm ăn, chị em bảo “Mẹ chẳng ngủ được trong cả cả đêm, lần nào thì cũng vậy!”. Từng lần gặp gỡ ấy, tôi đều nghẹn ngào, tóc chị em đã bội bạc thêm...

Xem thêm: Á P Là Gì Trong Vật Lý ? Công Thức Tính P Công Thức Tính P

Rồi khi tôi quay lại thủ đô, cách ra sảnh bay, lần nào thì cũng giục “Mẹ về nhé, nhỏ đi”. Cách vội vào cánh cửa phòng chờ, tôi sợ quan sát thấy bà mẹ khóc. Và tôi, đứa con đã quen thuộc xa nhà nhưng mà chẳng lần nào không nức nở giữa nơi fan về tứ xứ. Tôi cứ yên trọng tâm rằng mẹ đã về. Cố gắng nhưng về sau tôi new biết, lần nào mẹ cũng lặng lẽ ngồi lại sân ga, dõi theo cho tới khi cái máy bay bay mang theo đứa đàn bà của bà bầu khuất hẳn rồi mới trở về.

Sau này, tôi lập mái ấm gia đình xa, cơ hội về bên chị em càng ít lại. Tôi mắc với gia đình riêng, tôi thậm chí ít liên lạc về. Tuy thế rồi tôi dấn ra, mỗi lúc buồn bã, gục ngã hay thất bại, tôi chỉ còn một chỗ để bấu víu, sẽ là mẹ.

Tôi đau xót nhận ra, khi tôi vui, cuộc sống đầy đầy đủ niềm hạnh phúc, tôi lại bỏ quên những người yêu tôi vô điều kiện ở một góc làm sao đó. Tôi nhát nhát, biện hộ, đãi đằng rằng “con bận”, “con không có thời gian”… Nhưng bà bầu chẳng còn nhiều thời hạn nữa!

Thành phố này còn có tất cả đều thứ, phần lớn món ăn quê nhà mình, những người bạn vui vẻ, fan con yêu thương và đa số đứa trẻ con sinh ra, công việc và sự nghiệp… tất cả đều có ở đó, dẫu vậy chỉ không tồn tại mẹ thôi…