Tôi Là Tôi Nhưng Tôi Không Phải Là Tôi

     

Giôhan Gôtlíp Phíchtơ (G.G.Fichte) là nhà triết học cổ xưa Đức nổi tiếng, người kế tục sự nghiệp của Cantơ. Ông sinh vào năm 1762 vào một mái ấm gia đình nông dân nghèo làm việc miền đông Phổ


Giôhan Gôtlíp Phíchtơ (G.G.Fichte) là bên triết học truyền thống Đức nổi tiếng, người kế tục sự nghiệp của Cantơ. Ông sinh năm 1762 trong một mái ấm gia đình nông dân nghèo làm việc miền đông Phổ, tiếp nối theo học tập ngành triết học tập ở các trường đh tổng hợp Iena với Laixích. Năm 1791, ông mang đến Kenixbec chạm mặt Cantơ và từ phía trên ông chịu ảnh hưởng lớn ở trong nhà sáng lập triết học truyền thống Đức. Năm 1809, ông là chủ nhiệm khoa triết học tập ở trường đh tổng vừa lòng Beclin, với là hiệu trưởng trước tiên của trường đại học tổng thích hợp mới thành lập và hoạt động này. Phíchtơ mất năm 1814, nhằm lại các tác phẩm danh tiếng như Các nguyên tắc của lý luận khoa học phổ biến (1794 ). Về quan niệm chiến tranh chân chủ yếu (1813) v.v...

Bạn đang xem: Tôi là tôi nhưng tôi không phải là tôi

a, quan niệm của Phíctơ về thực chất và nhiệm vụ của triết học


Đặc biệt nhấn mạnh vấn đề tầm quan trọng đặc biệt của dấn thức công nghệ đối với cuộc sống đời thường của bé người, Phíchtơ khẳng định nhiệm vụ của triết học là đưa ra cơ sở cách thức luận và phương hướng phát triển khoa học. Nó bắt buộc vạch ra thực chất của khoa học, đồng thời tạo ra những nguyên tắc cơ bản của thế giới quan kỹ thuật cho nhỏ người. Vị vậy, triết học tập được coi là lý luận khoa học, là kỹ thuật về khoa học (Wissen schafts lehre).

Cũng như Cantơ, Phíchtơ coi con người là trung tâm của các vấn đề triết học. “Toàn bộ triết học, tổng thể tư duy và lý luận con bạn ... Không tồn tại mục đích nào khác ngoài bài toán giải đáp những sự việc đặt ra, độc nhất là vấn đề tối cao: “chức năng của con người là gì và bằng những giải pháp gì nhỏ người có thể đạt được điều ấy một phương pháp tối ưu nhất tác dụng của con fan tối cao cùng chân bao gồm nhất là nhiệm vụ ở đầu cuối đối với mọi nghiên cứu triết học, cũng giống như nhiệm vụ hàng đầu của nó là xác định tính năng của con fan nói chung”. Để có tác dụng điều đó, triết học phải giải thích vấn đề cơ bạn dạng - mục tiêu của đời sống con fan là gì, trong số ấy có cuộc đời của phòng khoa học, tức con fan tối cao là gì ? (nhà công nghệ hay triết học, theo Phíchtơ, là hình tượng của con tín đồ chân chính, hay có cách gọi khác là nhà giáo dục và đào tạo nhân loại).

Tóm lại, xuất phát từ chủ nghĩa tiên nghiệm của Cantơ (Transendentalismus), Phíchtơ quan trọng đặc biệt coi trọng vấn đề tri thức, chứ chưa phải vấn đề tồn tại. Vấn dề cơ bản của triết học trình bày của Cantơ - “Các mệnh đề tiên nghiệm tổng hợp tất cả được thế nào ?”, tức những tri thức giải thích khoa học đã đạt được như thế nào ? - cũng chính là vấn đề trung vai trung phong trong triết học Phíchtơ. Coi con fan là cao thâm nhất trên núm gian, ông xác định sứ mạng của công nghệ và triết học là gửi lại đến con bạn một cách nhìn mới về chính bản thân mình, làm cho con tín đồ sống với chính mình, trở thành nhỏ người theo đúng nghĩa của danh từ.


b, đông đảo luận đề cơ bản của triết học giải thích Phíchtơ với tính biện hội chứng của chúng.

Theo Phíchtơ, giữa những đặc tính cơ bản của khoa học là tính hệ thống. Bạn dạng thân kỹ thuật tồn tại như một khung hình sống dựa vào một luận đề cơ bạn dạng là lên đường điểm và căn nguyên của toàn cục hệ thống. Vấn đề bây giờ là phải làm rõ luận đề này là gì ? việc này không đơn giản dễ dàng vì đấy là việc xác minh xuất phân phát điểm xuyên suốt toàn thể tri thức bé người. “Bản thân luận đề cơ mà từ đó bọn họ xuất phát, bên cạnh đó cũng chính là kết trái cuối cùng”. Cục bộ triết học cùng khoa học là việc khai triển tiếp theo luận nhằm cơ phiên bản đó. Cũng giống như Cantơ, Phíchtơ coi con tín đồ là trung trọng điểm và nhà đề bao gồm của toàn thể thế giới quan bé người. Theo ông, phát xuất điểm với tiền đề của triết học là việc tồn trên thực của bé người. Mà đặc trưng của con fan là hoàn toàn có thể tự ý thức về bản thân mình, là loại “Tôi”. Bé người chưa phải do chúa trời sản xuất ra, nhưng đồng thời vừa là đơn vị vừa là kết quả hoạt động của mình. “Buộc buộc phải đề cập đến vấn đề, Phíchtơ viết tôi là mẫu gì trước lúc tôi hoàn toàn có thể tự ý thức ? Câu trả lời thoải mái và tự nhiên đó là: tôi chẳng là vật gì cả, vày tôi chưa phải là tôi: dòng Tôi chỉ đã đạt được khi nó ý thức chính phiên bản thân mình”. Cầm lại, luận khuyến cáo phát điểm của triết học tập “Tôi là Tôi” (Tôi = Tôi) là hiển nhiên tương tự như "Tôi suy nghĩ, vậy tôi tồn tại” của Đềcáctơ vậy. Nó trả định, bé người, ngay từ đầu bằng hoạt động của mình, trí tuệ sáng tạo ra chủ yếu mình một cách vô điều kiện.


Nhưng một khi Tôi là Tôi (Tôi = Tôi) thì cũng có nghĩa là Tôi chưa hẳn là chiếc không - Tôi 

*
. Đây là luận đề máy hai cũng hiển nhiên cùng vô đk như luận đề lắp thêm nhất. Nhưng cái không - Tôi ko là cái gì khác, cơ mà do chủ yếu cái tôi sinh ra. Như vậy, luận đề lắp thêm hai là mặt đối lập của luận đề vật dụng nhất, dẫu vậy được sinh ra từ thiết yếu luận đề vật dụng nhất. Phíchtơ khẳng định: “Mọi mặt trái chiều về phiên bản thân chỉ sống thọ nhờ hoạt động của cái Tôi”. Bản thân những mặt trái lập không tách rời nhau. Và luận đề thiết bị ba 
*
 Tôi được đúc rút từ sự ảnh hưởng giữa 2 luận đề trên. Trước mắt bọn chúng ta, 3 luận đề cơ phiên bản của triết học tập Phíchtơ biểu thị là:

*

Nhưng phân tích bố luận đề bên trên ta thấy, thức chất ở Phíchtơ tất cả hai quan niệm về loại Tôi: mẫu Tôi mà tự nó sản xuất hiện nó là dòng Tôi tốt đối, mãi sau trước cả giới tự nhiên và chủng loại người. Phiên bản thân cố giới bọn họ là tác dụng sáng chế tạo của nó. Còn chiếc “tôi” vì chưng cái Tôi hoàn hảo nhất sinh ra là cái “tôi” tương đối, hữu hạn, là hiệ tượng tồn tại rõ ràng của chiếc Tôi xuất xắc đối. “Cái “tôi” mà đối lập với chiếc không - Tôi thì phân loại được. Như vậy, loại “tôi”, bởi vì nó trái chiều với dòng không - Tôi, nên phiên bản thân đối lập với mẫu Tôi là:


*


Trong đó, dòng Tôi tuyệt vời thực chất, theo cách hiểu của Phíchtơ, chính là sự diễn tả một con bạn lý tưởng. Con người theo đúng nghĩa của danh từ. Còn loại “tôi” tương đối hay còn gọi là cái “tôi” tay nghề là những nhỏ người ví dụ đang sinh sống và có tác dụng việc, sinh ra và bị tiêu diệt đi từ vậy hệ này đến cố gắng hệ khác. Hoạt động của cái Tôi tuyệt vời nhất (hay đơn vị tuyệt đối) là bắt đầu duy độc nhất vô nhị của đông đảo cái trên nắm gian. ý niệm của Phíchtơ về cái Tôi tuyệt vời và hoàn hảo nhất là sự kế tục ý niệm của Cantơ về cửa hàng tiên nghiệm. Giới trường đoản cú nhiên họ (cái mà Cantơ hotline là “vật từ nó”), theo Phíchtơ, là kết quả sáng sản xuất của mẫu Tôi hoàn hảo một biện pháp vô thức từ bỏ thời lịch sử từ trước xa xưa. Vị thế, quá trình cái “tôi” kinh nghiệm cải tạo giới tự nhiên cũng là quá trình nó ngày càng tiếp cận với dòng Tôi hay đối. Chừng như thế nào nhân loại bọn họ nhận thức và cải tạo được tổng thể giới từ bỏ nhiên, thì khi đó bọn họ trở thành con người theo như đúng nghĩa của danh từ, biến cái Tôi hay đối, và hoàn toàn được tự do. Phiên bản thân luận lời khuyên phát điểm “Tôi cùng tôi” cho thấy thêm Phíchtơ, cũng giống như Cantơ, đều khẳng định tự vày là lý tưởng cao cả nhất của bé người.

Xem thêm: Hiện Nay Tổng Số Tuổi Của 2 Mẹ Con Bằng 42 Tuổi Của 2 Mẹ Con Bằng 42 Tuổi


Nhưng điều ấy không thế có được trong một khoảng thời gian hữu hạn làm sao cả. Đó là hài lòng cao đẹp nhưng mà nhân loại hướng đến nhưng không lúc nào có thể đạt được điều ấy một bí quyết trọn vẹn. Với vận động ngày càng tiếp cận lý tưởng đó - là thiên chức của toàn bộ tiến trình lịch sử loài người. Bạn dạng thân sự thống tuyệt nhất “Tôi là tôi” (tức con tín đồ ngày càng tiếp cận tới bé người) là điểm xuất phát tuy nhiên đồng thời cũng là quá trình biện bệnh dài vô hạn nhưng mà mỗi con người họ đang từng ngày hàng tiếng thực hiện.

c, Triết học lịch sử vẻ vang và pháp quyền Phíchtơ

Lịch sử cải tiến và phát triển trên bài bản toàn nhân loại, tuy vậy thực hiện cụ thể thông qua hoạt động mỗi ngưòi, tức là mỗi loại “tôi” ghê nghiệm. Tự do là công dụng quá trình lịch sử vẻ vang con ngưòi dìm thức và cải tạo thế giới, giải quyết những xích míc giữa dòng “tôi” và loại không - tôi, tiếp cận cái Tôi tuyệt đối. Lịch sử là một các bước thống nhất ra mắt theo những quy vẻ ngoài tất yếu khách quan. Con người càng dìm thức với cải tạo trái đất bao nhiêu thì càng tự vì bấy nhiêu. Cũng giống như Cantơ, Phichtơ đặt vận động thực tiễn con người cao hơn lý luận, nhưng bắt đầu chỉ tạm dừng ở những chuyển động đạo đức, pháp quyền, chính trị. Vận động sản xuất vật hóa học còn ít được nói đến.

Nhà nước và pháp quyền, theo Phictơ, là những nguyên lý để nhân loại thực hiện sứ mạng lịch sử hào hùng tối cao của chính bản thân mình - tiến tới chiếc Tôi tốt đối, tức là tự vì chưng tuyệt đối. Chúng có nhiệm vụ cụ thể là điều hoà và quản lý phát triển làng hội, cũng như mọi lĩnh vực buổi giao lưu của con người. đơn vị nước lộ diện dựa trên gốc rễ khế mong xã hội giữa mọi bạn vì ích lợi chung - tiến cho tới tự do. Bởi thế, mọi fan phải tuân thủ theo đúng các lao lý do bên nước đã quy định.


Sở hữu bốn nhân là giữa những điều kiện để duy trì sự tồn tại trong phòng nước, bởi vì vậy, Phíchtơ dìm mạnh, phải bảo đảm chế độ bốn hữu tới mức buổi tối đa. Chịu tác động tư tưởng của các nhà lãnh tụ biện pháp mạng tứ sản Pháp (1789-1794), Phíchtơ mong ước xây dựng một xóm hội lý tưởng bảo đảm các nhu yếu nhân đạo đến mọi tín đồ dân trong buôn bản hội.

d, bước chuyển sang nhà nghĩa duy trung ương khách quan

Từ năm 1800, Phíchtơ ngày càng chuyển sang lập trường duy trung khu khách quan vị nhiều lý do.Thứ nhất, ông không giải quyết và xử lý được những mâu thuẫn trong phiên bản thân luận đề đầu tiên với tứ cách là vấn đề xuất vạc và gốc rễ của toàn cục triết học. Nó xác định “Tôi là tôi” trong những lúc đó lạ chấp thuận hai cách nhìn về mẫu “tôi” - “Tôi xuất xắc đối” cùng “tôi gớm nghiệm”. đồ vật hai, ông ko dung phù hợp được quan niệm coi cả giới tự nhiên như một thực thể như sinh hoạt Xpinôza nếu chiếc “Tôi” xuất xắc đối của chính bản thân mình chỉ là hình ảnh một cá thể lý tưởng. Những lý do trên buộc Phíchtơ đề xuất chuyển thanh lịch lập ngôi trường duy vai trung phong khách quan tiền trong việc giải quyết các vấn đề triết học, với việc xem cái Tôi tuyệt vời và hoàn hảo nhất là “tồn trên thuần tuy” tốt “ý thức thuần tuý” vượt thoát khỏi phạm vi ý thức cá nhân. Đây là tiền đề cho những quan niệm của Senlinh và Hêghen sau này.

Xem thêm: Top 10 Các Loài Cá Nước Ngọt Ở Việt Nam Mà Bạn Cần Biết? Các Loại Cá Nước Ngọt Ở Việt Nam

Tóm lại, triết học tập của Phíchtơ là sự việc kế tục tiếp sau tư tưởng chủ yếu của triết học Cantơ coi con fan như một đơn vị của quá trình hoạt động vui chơi của mình. Lịch sử là thủ tục tồn tại cùa con người, là kết quả buổi giao lưu của chính nhỏ người. Bốn tưởng trên đây là tiền đề luận lý cho cách nhìn duy vật lịch sử vẻ vang của C.Mác. “Triết học Phíchtơ, gồm một ưu việt vĩ đại: Nó khẳng định triết học cần phải là 1 trong những khoa học xuất phát từ một luận đề tối cao, cơ mà từ đó các phạm trù được rút ra một bí quyết tất yếu”.